Thursday, 22/04/2021|
Chào mừng bạn đến với cổng thông tin điện tử Trường THCS Lê Quý Đôn - TP Hải Dương
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Người hùng trong trái tim tôi - Bài văn của học trò và cảm nhận

Có những bài văn của học trò viết trong phòng thi khiến các thầy cô giáo chấm bài ngạc nhiên, xúc động và khâm phục. Bài văn biểu cảm về người Cha của em Nguyễn Hoàng Nguyệt Ánh, lớp 7E, năm học 2020-2021 sau đây là một bài viết như thế!

Tình Cha

Người hùng trong trái tim tôi

(Bài viết của học sinh Nguyễn Hoàng Nguyệt Ánh, lớp 7E, kỳ thi khảo sát chất lượng giữa học kì 1, năm học 2020-2021)

“Tấm lòng người Cha là tuyệt tác của tạo hóa” – một ai đó mà tôi không nhớ tên đã nói như vậy, và tôi tin rằng đó là sự thật. Tôi tin rằng, dù có đi tận đâu, gặp những ai, bố tôi đã, đang và sẽ mãi mãi là người đàn ông tuyệt vời nhất trên thế gian này.

Tôi yêu bố tôi. Đó là điều hiển nhiên từ khi tôi sinh ra. Nhưng ít khi tôi lại tỉ mỉ vẩn vơ mà ngắm bố cho thật kĩ. Cho nên đôi khi tôi chợt nhớ ra, chợt quay lại ngắm bố và tôi chợt giật mình, ngờ ngợ. Sao bố tôi đã lại khác đến thế kia? Bố gầy rạc hẳn đi, da sạm cả lại. Đâu rồi nước da mà mấy năm trước tôi còn trầm trồ, nửa ngưỡng mộ, nửa ghen tị vì sự trắng hồng bất chấp cái nắng gay gắt? Đâu rồi sự đầy đặn, khỏe mạnh của bố tôi? Tóc bố tôi lấm tấm bạc, những sợi bạc cứ ánh lên đầy ngạo mạn dưới ánh sáng đèn, mà có biết đâu, bố tôi đã vất vả bao nhiêu đến nỗi tóc bạc cả đi thế… Liệu có sợi tóc bạc nào là do lỗi của tôi chăng? Khuôn mặt bố nhiều nếp nhăn hơn, đôi mắt thâm lại do dạo này thiếu ngủ. Bàn tay, bàn chân bố chai cả lại, u thành cục thật cứng, có chỗ mất lớp da trên cùng do căn bệnh ngoài da không thể chữa khỏi. Tôi ngắm bố, và thấy thương bố quá! Nhìn qua, ai cũng khen bố tôi trẻ, thậm chí có người còn từng trêu rằng bố giống hệt anh trai của tôi. Vậy nhưng tôi biết, bố đã già đi nhiều, rất nhiều. Thế nhưng… Bố tôi già đi từ bao giờ? Bố già đi từ lúc nào? Tôi thực không hay, và nhận ra mình còn vô tâm quá…

Hồi nhỏ, tôi ngưỡng mộ lắm những siêu anh hùng, những ông tiên, bà phù thủy, những thế lực siêu nhiên… Lớn lên rồi, tôi dần hiểu ra rằng những thứ đó chỉ là viển vông, nhưng thay vào đó, tôi nhận ra một siêu nhân ngay trong gia đình tôi, người hùng vĩ đại mang tên: BỐ! Sao mà tôi khâm phục bố thế! Bố làm gì tôi cũng thấy hay, cũng thấy giỏi. Bố là một người đa năng, có thể sửa chữa mọi thứ trong nhà từ cái xe đạp đến điều hòa, máy hút bụi, đường ống nước. Bố cũng rất đảm đang, giỏi mọi việc nhà và nấu ăn cũng rất đỉnh. Món cơm rang tuyệt hảo của bố tôi làm tôi học mãi mà còn chưa xứng làm học trò, khiến nhiều khi tôi nghĩ bố mang món này đi thi nấu ăn cũng được. Bố biết nhiều, và bố là người giải đáp rất nhiều thắc mắc của tôi về cuộc sống xung quanh, nhất là cơ chế hoạt động của các loại máy móc. Không chỉ thế, tôi còn khâm phục bố về tài làm dao, sắp xếp đồ đạc trong nhà và xử lí mọi việc hợp tình hợp lí. Bố đúng là tấm gương mà tôi ngưỡng mộ suốt đời.

Bố ít nói, nhưng luôn thương yêu cả gia đình nhiều thật nhiều. Bố sẵn sàng dành cả buổi chiều cuối tuần để mài dao giúp bà hay dẫn cả nhà đi chơi. Mẹ hơi ho ốm sụt sịt, bố phi xe đến hiệu thuốc ngay mặc cho trời gió rét. Bố lo đến cả bữa ăn, việc ngủ đúng giờ, kể cả đồ chơi của ba chị em tôi. Bố và tôi cùng thích đọc sách, bố chọn lựa từng quyển sách hay, bản in đẹp mua về để cả hai bố con cùng nghiềm ngẫm. Nhiều lúc tôi nghĩ mà thương bố lắm, bởi cứ mải lo cho cả gia đình, trở thành trụ cột vững chãi, nhiều khi bố quên cả sức khỏe của mình. Tôi để ý dạo này bố ăn ít đi, hay mất ngủ, tối trằn trọc mãi rồi sáng lại dậy sớm, sức khỏe cũng kém đi nhiều. Có lúc, nhìn bố mệt mỏi như thế, tôi chỉ muốn hét lên thật to: “Bố ơi! Ba chị em con lớn rồi, bố đừng lo nhiều nữa. Bố phải ăn nhiều lên, ngủ nhiều lên thì mới có sức lo cho cả gia đình chứ, bố ơi!”. Có lẽ bố sẽ chỉ cười, nhưng tôi biết, bố chỉ gắng cười cho tôi đỡ lo mà thôi…

Bố tôi ít nói, ít to tiếng với tôi, luôn để tôi tự quyết định, bởi bố bảo: “Con lớn rồi, chuyện gì lo được  thì phải tự lo dần cho quen”. Nhớ có lần, tôi đọc truyện trong giờ và phải viết bản kiểm điểm. Cả buổi tối mẹ tôi ngồi ca thán, dạy bảo tôi đủ điều, và tôi biết mẹ buồn lắm. Bố cũng buồn, nhưng trách tôi theo cách khác. Đợi mẹ nói xong, lúc chỉ còn hai bố con với nhau, bố nhẹ nhàng, rất nhẹ nhàng hỏi tôi:

- Thế… Có thật không con?

- Vâng…

- Thế… Tại sao hả con? Giờ ra chơi đâu rồi hả con?

Ôi! Thà bố cứ quát lên tôi còn thấy dễ chịu hơn. Nỗi buồn thăm thẳm trong đôi mắt bố và nỗi tuyệt vọng tột cùng trong giọng bố làm tim tôi quặn thắt, và tôi muốn khóc quá! Khóc không phải vì oan ức. Khóc không phải vì sợ bố. Mà tôi khóc vì thương bố, vì dằn vặt bản thân, vì không thể tin được, không thể chịu được lỗi lầm của mình… Bố ơi! Con xin hứa với bố, không bao giờ, không bao giờ con tái phạm nữa!

Bố tôi là như vậy đấy. Bố giỏi lắm, thực sự là anh hùng trong trái tim tôi. Bố thương tôi theo một cách rất khác mẹ, lặng lẽ hơn, sâu sắc hơn, và có chút gì đó ảnh hưởng tới tôi nhiều hơn. Ngắm bố, tôi tự nhủ phải tôn trọng những ngày còn được bên bố, đừng bao giờ làm bố phải phiền lòng, và trên hết, phải coi nỗi đau của bố khi tôi mắc lỗi như chính nỗi đau của tôi vậy.

(Tác giả: Nguyễn Hoàng Nguyệt Ánh)

Văn biểu cảm về Cha của Nguyệt Ánh 

(Bài giới thiệu của cô giáo Nguyễn Thị Quỳnh Trâm)

Văn của Nguyệt Ánh biểu cảm tự nhiên như hơi thở, vừa có bố cục chặt chẽ, ngẫm ngợi bài học sâu xa, lại vừa xúc động lắng sâu, thiết tha tình cảm. Nguyệt Ánh đã phác họa được một chân dung rõ nét, đậm sắc về một người Cha mẫu mực, tâm lí, tài giỏi và hết mực yêu thương gia đình.

Em có lối viết tinh tế, với những chi tiết đầy khám phá bất ngờ so với lứa tuổi của em – một cô bé 13 tuổi. Ví dụ chi tiết này: “Tóc bố tôi lấm tấm bạc, những sợi bạc cứ ánh lên đầy ngạo mạn dưới ánh sáng đèn”. Thật là một cách cảm nhận đầy kiêu hãnh về bố! Nói về ngoại hình đấy, nhưng lại là ngoại hình trong cái nhìn yêu thương của đứa con luôn coi bố là thần tượng. Hay như đoạn này, thiết tha và khắc khoải đến nao lòng: “Sao bố tôi đã lại khác đến thế kia? Bố gầy rạc hẳn đi, da sạm cả lại. Đâu rồi nước da mà mấy năm trước tôi còn trầm trồ, nửa ngưỡng mộ, nửa ghen tị vì sự trắng hồng bất chấp cái nắng gay gắt? Đâu rồi sự đầy đặn, khỏe mạnh của bố tôi?... Liệu có sợi tóc bạc nào là do lỗi của tôi chăng?...” Người đọc thấy rõ, cô bé đã kính yêu bố, thương bố đến nhường nào! Nhìn tóc bố bạc mà tự ngẫm, tự trách bản thân, đấy là hiếu thảo. Ấn tượng đặc biệt là khi cô bé đã chọn cách biểu cảm cực kì thông minh bằng việc đưa vào đoạn đối thoại giữa hai bố con, khi con mắc lỗi:

“ - Thế… Có thật không con?

- Vâng…

- Thế… Tại sao hả con? Giờ ra chơi đâu rồi hả con?

Ôi! Thà bố cứ quát lên tôi còn thấy dễ chịu hơn. Nỗi buồn thăm thẳm trong đôi mắt bố và nỗi tuyệt vọng tột cùng trong giọng bố làm tim tôi quặn thắt, và tôi muốn khóc quá! Khóc không phải vì oan ức. Khóc không phải vì sợ bố. Mà tôi khóc vì thương bố, vì dằn vặt bản thân, vì không thể tin được, không thể chịu được lỗi lầm của mình…”

Không dễ tìm ra một học sinh 13 tuổi linh hoạt trong lối viết văn như thế, lại là viết trong phòng thi. Có lẽ là bởi cái hồn cốt văn chương của cô bé đã được ươm mầm và nảy nở từ một gia đình giàu yêu thương! Thế nên, bài học mà cô bé chiêm nghiệm được từ lỗi lầm khiến người đọc cũng thấy thấm thía, rưng rưng: “Tôi tự nhủ phải tôn trọng những ngày còn được bên bố, đừng bao giờ làm bố phải phiền lòng, và trên hết, phải coi nỗi đau của bố khi tôi mắc lỗi như chính nỗi đau của tôi vậy”. Khi biết coi nỗi đau của cha mẹ là nỗi đau của chính mình, đấy là khi em đã bắt đầu trưởng thành! Tôi tin em, và yêu mến em thật nhiều vì thế!

Cô giáo Nguyễn Thị Quỳnh Trâm.

                                                                                                                                                                 


Tổng số điểm của bài viết là: 55 trong 11 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Thống kê truy cập
Hôm nay : 35
Hôm qua : 363
Tháng 04 : 6.263
Tháng trước : 4.932
Năm 2021 : 20.130
Năm trước : 59.726
Tổng số : 79.856